Mấy hôm nay tôi thấy trong người có chút chộn rộn. Không phải vì giá vàng hay kim cương biến động, cũng chẳng phải vì có cuốn sách nào mới phát hành. Điều làm tôi để ý hơn là những trang chia sẻ ebook, truyện và phim mà mình theo dõi nhiều năm nay đang lần lượt thông báo đóng cửa. Có những cái tên ngày xưa gần như ai mê đọc sách, mê phim cũng từng biết, giờ chỉ còn lại vài dòng thông báo ngắn ngủi trước khi biến mất.

Tôi thuộc thế hệ bắt đầu lớn lên cùng internet. Ngày đó, có được một cuốn sách scan đã là quý. Muốn tải về phải đi xin đường link, xin mật khẩu giải nén, nhiều khi chỉ vì một file PDF mà ngồi chờ email dài cả đêm. Có lúc file tải xong 99% thì link chết.

Đến giờ nghĩ lại vẫn thấy mình sao mà tham lam quá, nhưng lúc ấy niềm vui rất đơn giản. Có quyển nào hay là tải quyển đó, chẳng biết bao giờ mới đọc trọn vẹn, chỉ biết cứ giữ lại trước đã. Đến thời sinh viên, tôi đã dành dụm được vài GB ebook. Nhiều năm trôi qua, phần lớn những quyển sách ấy tôi chưa từng mở lại. Vậy mà mỗi lần nhìn thấy thư mục cũ, tay lại không nỡ nhấn Delete.

Rồi đến phim. Tôi đặc biệt thích phim điện ảnh cũ. Thời đó muốn tìm được một bản đẹp không dễ như bây giờ. Có những đêm tôi để máy tính chạy torrent đến sáng chỉ mong thanh tiến trình nhích thêm được vài phần trăm. Mỗi lần tải xong một bộ phim, tôi đều có cảm giác như sở hữu món đồ quý và sẽ chia sẻ với bạn bè như một sự tự hào. Cứ như vậy, hết ổ cứng này đến ổ cứng khác, tôi vẫn tiếp tục lưu lại. Bây giờ trong nhà vẫn còn bốn, năm ổ cứng di động, gần như chỉ để chứa phim.

Thỉnh thoảng theo thói quen, tôi vẫn cắm ổ cứng vào máy tính để kiểm tra trạng thái hoạt động và dữ liệu có còn ổn không?

Mỗi lần lướt qua từng thư mục, chỉ cần nhìn tên phim thôi là rất nhiều hình ảnh cũ hiện lên. Tôi nhớ mình đã xem bộ phim đó khi còn là sinh viên hay lúc đã đi làm. Có bộ phim gợi nhớ căn phòng trọ nhỏ ngày trước, có bộ lại nhớ đến người bạn đã giới thiệu cho mình, có bộ thì chỉ còn nhớ cảm giác ngồi xem xong mà im lặng rất lâu. Tôi nghĩ bụng: "Hay xem lại bộ này." Nhưng rồi chuột lại kéo xuống. Thấy một bộ khác, tôi lại đổi ý. Rồi lại thêm một bộ nữa. Cứ như vậy, gần một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi vẫn chỉ đang lướt. Cuối cùng, tôi tắt ổ cứng mà không xem bộ phim nào cả.

Lúc ấy tôi mới thấy buồn cười. Hơn mười năm trước, tôi luôn nghĩ chỉ cần có nhiều phim hơn thì sau này mình sẽ có nhiều thứ để xem hơn. Nhưng khi thật sự có hàng trăm bộ phim trong tay, điều khó nhất lại không phải là tìm phim, mà là chọn một bộ để bắt đầu. Tôi cũng từng nghĩ: rốt cuộc mình giữ những thứ này để làm gì?

Chuyện này cũng giống như những cuốn sách tôi đã tải về, những khóa học đã mua mà vẫn còn để nguyên. Chúng vẫn ở đó, không hẳn tôi còn cần nó, mà vì tôi có cảm giác mình đang giữ lại một khả năng nào đó của tương lai.

Rồi sẽ có một kỳ nghỉ để xem lại những bộ phim mình yêu thích. Rồi sẽ có lúc cần đến. Nhưng cái "rồi sẽ" ấy cứ lùi mãi.

Đến khi những trang web quen thuộc lần lượt đóng cửa, tôi mới nhận ra điều khiến mình chộn rộn không hẳn là vì sau này sẽ khó tìm phim hay ebook hơn. Có lẽ, tôi chỉ đang chứng kiến một giai đoạn của cuộc sống khép lại, một thời mà cứ thấy thứ gì hay là muốn cất giữ, vì sợ sẽ không còn tìm lại được nữa.

Tôi vẫn sẽ nhớ những buổi tối ngồi chờ một file tải xong, những lần xin được một đường link còn sống hay cảm giác vừa lưu thêm được một bộ phim mình yêu thích. Đó là một phần rất đẹp của tuổi trẻ và cũng chính vì đẹp nên mình luôn muốn giữ nó lại lâu hơn một chút.

Mấy hôm nay lướt web, tôi cũng chẳng thấy muốn tải gì thêm. Tôi không còn sợ mất, cũng không còn muốn giữ nữa. Mọi thứ cứ nhẹ lướt qua...