Hôm trước đọc một bài viết nói về việc nhiều người thích mua sách nhưng lại không đọc hết. Đọc xong thấy hơi... nhột. Vì mình thấy thấp thoáng hình ảnh bản thân trong đó.
Một người bạn từng khuyên tôi đừng quá say mê sách. Lúc đó tôi phản kháng ngay: sách là tri thức, có gì sai? Bây giờ nghĩ lại, tôi cũng không chắc mình đang bảo vệ sách, hay đang bảo vệ thói quen của mình.
Trong khi đó, tôi lại hay cằn nhằn với vợ khi đi siêu thị, khá thích mua quần áo và nhiều đồ gia dụng. Có những món tôi nghĩ chưa dùng hết công năng đã có món mới. Trong đầu tôi luôn mặc định: đã mua thì nên dùng đến nơi đến chốn. Vì thế mà cũng có những sự khó chịu trong cuộc nói chuyện với hai vợ chồng từ chủ đề này.
Nay lại thấy một quyển sách hay đang giảm giá mạnh, định mua ngay nhưng lại thấy ngờ ngợ là tựa sách quen, rồi tôi nhìn sang giá sách. Có những cuốn đọc rất nhiều lần. Có những cuốn mới đọc vài chương. Có những cuốn còn nguyên bọc kính.
Nhưng... tôi vẫn muốn mua thêm. Không chỉ mua cho cá nhân, tôi cũng thường mua cho con. Đặc biệt sẽ rất thích khi con yêu cầu mua quyển này, hay quyển kia. Và có khi, dù con chưa thích, tôi cũng mua sẵn về để trên bàn học vì nghĩ con sẽ cần học những điều tốt trong sách đó.
Nghĩ đến đây, tôi tự cười một mình. Hóa ra, tôi cũng đang mua sắm rất nhiều.
Chỉ là bản thân đang dùng hai cách nhìn khác nhau. Khi nhìn quần áo, tôi nghĩ: sao mua nhiều vậy. Nhưng khi nhìn sách, tôi nghĩ sau này sẽ cần nó, sẽ đọc và học hỏi được. Tôi lại liên tưởng tới một người bạn có thú sưu tầm giày. Lúc trước tự thấy anh ta thật phí phạm vì một đôi chân thôi mà.
Rồi chợt bật cười. Biết đâu, anh ấy cũng từng nhìn tôi và nghĩ:
"Một cái đầu thôi mà."
Có lẽ điều khiến chúng ta tranh cãi không phải là món đồ. Mà là cách mỗi người định nghĩa giá trị. Với tôi, một cuốn sách chưa đọc vẫn có giá trị. Vì tôi tin rồi sẽ có ngày cần đến. Với cậu bạn, một đôi giày mới chưa mang hôm nay vẫn có giá trị. Vì biết đâu một dịp nào đó sẽ dùng.
Giờ đây, điều làm tôi "nhột" không còn là chuyện mua nhiều sách. Mà là lần đầu tiên nhìn thấy, cái "đáng" của tôi hóa ra cũng chỉ là một cách nhìn.

