Đang lái xe thì bỗng thấy vết chim ị xuất hiện trên kính xe. Tôi lại lầu bầu: sao lần nào chim cũng ị đúng lên kính vậy, làm dơ cả xe.

Trên đoạn đường về, dù cần gạt đã rửa sạch nhưng vẫn còn những vết mờ trên kính. Tôi lại suy nghĩ, sao lúc nào cũng trúng kính nhỉ? Có khi nào cũng dính trên nóc xe mà mình không biết?

Nghĩ đến đó tôi tự cười mình. Bao lâu nay tôi vẫn tin rằng chim lúc nào cũng "nhắm đúng cái kính" của mình, trong khi đó lại là nơi duy nhất mình nhìn thấy.

Tôi để ý mình cũng hay nói những câu như: "lần nào cũng vậy", "đã biết trước mà". Nhưng nhiều khi, có lẽ mình chỉ nhớ rất lâu những lần điều đó xảy ra ngay trước mắt, còn những lần khác thì lặng lẽ trôi qua.

Không biết còn bao nhiêu "vết chim trên kính" khác mà đến giờ mình vẫn nghĩ là lúc nào cũng có.