Sài Gòn vào mùa mưa. Cứ khoảng cuối buổi chiều là trời bắt đầu tối sầm, mây đen kéo đến rất nhanh rồi mưa đổ xuống như trút nước. Có hôm chỉ vài phút rồi tạnh, có hôm kéo dài cả giờ. Trời vừa hửng được một lúc thì mưa lại quay trở lại.

Cũng những ngày mưa đó, mỗi lần đi qua cầu Sài Gòn mình mới để ý, ở chân cầu có bảng điện tử và loa phát liên tục: "Đường trơn trượt, xin giảm tốc độ." Ban đầu mình cứ nghĩ tiếng loa phát ra từ một chiếc xe bán hàng nào đó, hoặc ai mở loa trên xe. Đến khi chạy gần mới giật mình, âm thanh ấy phát ra từ chiếc loa gắn trên thành cầu.

Điều lạ là, mỗi lần nghe câu nhắc đó, phản ứng đầu tiên của mình lại không phải giảm ga. Thay vì chậm lại, mình lại có xu hướng tăng ga để chạy nhanh qua hết chiều dài cây cầu.

Thật ra, trước khi tăng ga, mình vẫn khựng lại một chút. Chỉ là rất nhanh. Nhanh đến mức mình gần như không kịp nhận ra điều gì vừa xuất hiện bên trong. Có một chút lăn tăn, một chút khó chịu. Rồi tất cả biến mất ngay khi tay ga được vặn lên. Đến lúc ấy mình mới để ý, mình không phải người duy nhất. Có những lúc mình cũng vô thức chạy theo nhịp của dòng xe để đi qua đoạn cầu ấy nhanh hơn.

Lúc đó mình không hề thấy hành động ấy có gì lạ. Chỉ đến khi về nhà, hình ảnh đó mới quay lại trong đầu. Và để ý thấy những lần đi qua gờ giảm tốc, đoạn đường đang sửa, hay một khúc cua hẹp, mình cũng thường có xu hướng "lướt qua thật nhanh", thay vì chậm lại.

Mình bắt đầu tự hỏi, điều gì đang xảy ra trong đầu mình lúc đó?

Mình chợt nghĩ, biết đâu điều này không chỉ xảy ra khi lái xe. Có những lần trong công việc, trong một cuộc trò chuyện hay trước một quyết định nào đó, mình cũng có xu hướng đi rất nhanh khi cảm thấy mình đã quen hoặc đủ khả năng xử lý. Điều mình bỏ lỡ có khi không phải là thông tin, mà là một cảm xúc vừa kịp xuất hiện.

Sáng nay mình lại đi qua cây cầu ấy. Trời khô ráo, bảng điện tử cũng im lặng. Mình thoáng nghĩ điều mình chờ đợi không còn là cơn mưa, mà là cơ hội để quan sát lại phản ứng của chính mình. Có lẽ, không phải mọi câu hỏi đều cần được trả lời ngay. Chỉ cần tiếp tục quan sát, mỗi lần đi qua cây cầu ấy sẽ lại mở ra thêm một dữ kiện thú vị về chính mình.