Theo thói quen sáng thứ bảy, tôi mở Google Maps để xem tình hình giao thông, vì xung quanh khu đang ở, đa phần xe container, xe tải lớn.  

Tôi chọn đường khá cẩn thận vì vài lần trước từng bị kẹt cứng giữa dòng xe hàng chục phút, không thể tiến cũng không thể lùi. Cảm giác đó không dễ quên. Lần này tôi tự nhủ cứ đi thong thả, nếu đông xe thì chậm một chút cũng không sao, miễn đừng rơi vào cảnh bị mắc kẹt như lần trước.

Khi đến gần ngã tư, các xe xếp thành một hàng dài chờ đèn đỏ. Tôi cũng chầm chậm đi theo từng quãng ngắn của dòng xe phía trước. Rồi một chiếc xe chen ngang. Sau đó thêm một chiếc nữa. Rồi nhiều chiếc khác tiếp tục lấn vào. Điều lạ là sự khó chịu trong tôi cũng tăng lên theo số lượng những chiếc xe đó. Tôi bắt đầu có những phản ứng rất vô thức trong xe, lẩm bẩm một mình, rồi chỉ muốn dòng xe phía trước đi nhanh hơn một chút. Đến khi qua được đoạn đường đó, xe bắt đầu chạy thông thoáng hơn thì cảm xúc của tôi cũng dần lắng xuống.

Trên đường đi, tôi chợt nhớ đến hôm thứ ba tuần trước. Cũng là cảnh kẹt xe, cũng có những người chen ngang để tìm cách đi nhanh hơn, nhưng hôm đó tôi lại rất thoải mái. Tôi còn chủ động nhường một vài chiếc xe nhập làn, không ngại chờ thêm một lượt đèn đỏ rồi mới đi tiếp. Cùng một đoạn đường, cùng một kiểu tình huống, nhưng phản ứng của tôi lại hoàn toàn khác. Có khi những chiếc xe chen ngang không phải là nguyên nhân duy nhất làm mình khó chịu?

Tôi bắt đầu nhớ lại buổi sáng hôm đó. Trước khi lên xe, tôi đã mở Google Maps và dành khá nhiều thời gian để chọn đường. Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu không phải là "đường nào gần hơn", mà là "đừng để kẹt như lần trước". Có lẽ ngay từ lúc ấy, tôi đã bước vào hành trình với một sự đề phòng có sẵn.

Đến khi những chiếc xe lần lượt chen ngang, tôi cứ nghĩ chính chúng làm mình khó chịu. Nhưng nhìn lại, có khi chúng đã va chạm đúng vào điều tôi đã lo từ trước. Và lúc ấy, có lẽ mình đã "kẹt xe" trong suy nghĩ của bản thân trước cả khi thật sự đứng giữa dòng xe.

Từ hôm đó, mỗi khi thấy mình bắt đầu bực bội trên đường, tôi không còn vội nghĩ đến việc người khác chạy xe thế nào hay cư xử ra sao.

Tôi chỉ tự hỏi: Trước khi sự việc này xảy ra, mình đã mang theo điều gì?