Cầm tấm bằng trên tay, điều đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là ba năm đã hoàn thành, mà là những môn học mà tôi từng muốn bỏ giữa chừng.

Tôi thích tìm hiểu về con người, về tính cách nên từng nghĩ học tâm lý sẽ là một hành trình khá nhẹ nhàng. Nhưng vào học rồi mới biết không hẳn như vậy. Có những môn tôi rất thích vì đã từng đọc, từng tìm hiểu nên việc tiếp thu khá tự nhiên. Nhưng cũng có những môn vẫn nói về tâm lý, về con người, chỉ khác cách tiếp cận hàn lâm hơn, nhiều mô hình chuyên môn hơn hoặc đôi khi vô tình chạm đúng vào những nỗi sợ, những góc tối tôi chưa sẵn sàng đối diện. Thế là việc học bỗng trở nên nặng nề.

Điều đó lại làm tôi nhớ đến những năm học Bách khoa.

Ngày ấy, mặc nhiên nghĩ con trai thì học khối tự nhiên là hợp nhất. Thời đó thông tin cũng không nhiều, tôi đăng ký nguyện vọng cùng bạn bè cho vui nên cũng chẳng suy nghĩ nhiều. Vào học mới thấy có những môn rất khó, phải học lại hoặc thi lại mới qua. Ngôn ngữ kỹ thuật không giống cách nói hằng ngày, dạng bài tập cũng hoàn toàn xa lạ. Rồi tôi cũng có những môn yêu thích, những môn chỉ mong học xong thật nhanh.

Ra trường đi làm đúng chuyên ngành kỹ thuật cũng không khác. Công việc không chỉ có chuyên môn mà còn có thuyết trình, bán hàng, giao tiếp và xây dựng các mối quan hệ. Những điều tôi từng nghĩ là "không thuộc chuyên môn" lại trở thành một phần không thể tránh khỏi.

Một người sếp cũ từng nói: "Phải thích nghi với hoàn cảnh mới." Lúc đó tôi chỉ nghĩ đó là lời nhắc trong công việc. Sau này mới thấy, hóa ra câu nói ấy còn đúng với rất nhiều lựa chọn khác của cuộc đời.

Nhìn lại mới thấy, hình như ở bất kỳ nơi nào tôi thật sự muốn gắn bó cũng đều có sẵn những phần tôi không thích.

Có lẽ chúng ta vẫn thường nghĩ rằng chỉ cần tìm đúng công việc, đúng ngành học hay đúng môi trường thì mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng. Nhưng thực tế, mỗi lựa chọn đều mang theo những phần tôi thích và những phần tôi không mong đợi. Không có con đường nào chỉ toàn niềm vui.

Đến lúc đó, câu hỏi không còn là nên bỏ để tìm một nơi khác hay tiếp tục cố gắng ở lại, mà là: điều gì đang tạo ra cảm giác khó chịu ấy?

Vì nó thật sự không phù hợp? Hay vì tôi chưa quen? Vì tôi chưa có kỹ năng? Hay vì nó đang chạm vào một nỗi sợ nào đó bên trong mà tôi vẫn luôn né tránh?

Đôi khi ở lại là một lựa chọn đúng. Đôi khi rời đi cũng là một lựa chọn đúng.

Chỉ mong rằng, dù chọn cách nào, đó không phải là quyết định được đưa ra vì quá mệt mỏi hay rất hằn học với cuộc đời này, mà vì sau khi nhìn thật kỹ, tôi biết điều gì thực sự cần giữ và điều gì nên buông.

Biết đâu, điều khiến tôi muốn bỏ cuộc hôm nay cũng đang âm thầm dạy tôi một điều mà trước đây tôi chưa từng học.