Bạn có còn giữ được sự hào hứng của năm số 3 không? Hay bạn đang muốn bắt tay hành động để biến tất cả những ý tưởng trước đó thành hiện thực?
Đây là trạng thái khá quen khi bước vào năm số 4. Sau một năm nhiều cảm hứng, nhiều chia sẻ, nhiều kết nối, bạn bước sang năm này với một tâm thế rất khác: muốn làm thật, làm chắc, làm ra kết quả. Bạn mang theo kỳ vọng, và cũng có chút “tự tin” của những gì mình đã hình dung ra trước đó.
Nhưng có thể mọi thứ không diễn ra như cách bạn tưởng. Năm số 4 không cho bạn tiếp tục bay cao như năm số 3 nữa. Nó kéo bạn xuống. Không phải để cản bạn, mà để bạn nhìn rõ một điều khá đơn giản: mọi ý tưởng, nếu không bắt tay vào làm, thì vẫn chỉ là ý tưởng.
Có một cảm giác hơi khó chịu ở đây. Bên trong bạn vẫn muốn đi nhanh, muốn thấy kết quả ngay. Nhưng thực tế thì bắt bạn phải chậm lại, làm từng bước, từng chút một. Giống như đang chạy, tự nhiên phải đi bộ lại. Không quen và cũng không dễ chịu. Giai đoạn đầu năm, bạn vẫn còn năng lượng. Bạn hào hứng, muốn triển khai ngay những gì mình đã nghĩ tới. Bạn muốn biến nó thành hình, càng sớm càng tốt. Nhưng càng làm, bạn sẽ càng nhận ra: mọi thứ không đi nhanh như mình muốn. Bạn bắt đầu chạm vào những phần việc rất cụ thể. Có khi là lặp lại hoặc rất khô khan. Có khi là không còn cảm xúc như lúc ban đầu. Và chính ở đoạn này, nhiều người bắt đầu chững lại.
Có người chấp nhận điều này, họ chậm lại, làm chắc hơn, bắt đầu xây từng phần một. Nhưng cũng có người rơi vào trạng thái khác: làm một chút rồi dừng, suy nghĩ lại, đổi hướng, rồi lại làm lại từ đầu. Cứ 1–2–3 rồi quay lại 1–2–3, không bước sang được 4.
Ngoài ra, cảm giác gò bó cũng dễ xuất hiện. Bạn không còn thấy tự do như trước. Mọi thứ bắt đầu có quy tắc, có khuôn khổ. Bạn phải làm đúng, làm đủ, làm đều. Và điều này với nhiều người sẽ rất khó chịu. Nhưng nếu đi đủ lâu, bạn sẽ bắt đầu thấy một thứ khác: những gì trước đây còn mơ hồ, bây giờ đang dần rõ ra. Không còn ở trên đầu nữa, mà bắt đầu hiện ra trước mắt. Chưa lớn, chưa hoàn chỉnh, nhưng có thật, thành hình dạng rõ ràng.
Năm số 4 không phải là năm của cảm hứng. Nó là năm của kỷ luật. Bạn sẽ phải tự hỏi mình những câu rất thực tế: mình có làm được không, hay chỉ đang nghĩ? Mình có sẵn sàng làm những việc nhỏ, lặp lại mỗi ngày không? Hay chỉ thích những thứ mới, nhanh, có cảm xúc?
Có một điều dễ thấy cảm hứng có thể giúp bạn bắt đầu, nhưng nếu không có kỷ luật, bạn sẽ không đi được xa. Năm số 4 bắt bạn phải hiểu điều này theo cách rất thực tế. Nếu nhìn theo tâm lý học, đây là giai đoạn được gọi là “trì hoãn phần thưởng” – bạn làm hôm nay nhưng chưa thấy kết quả ngay. Và bạn phải đủ vững để tiếp tục, dù chưa thấy gì rõ ràng.
Sai lầm dễ gặp trong năm này thường không phải là không làm, mà là bỏ cuộc giữa chừng. Khi thấy khó, thấy chậm, thấy không có kết quả ngay, bạn dễ nản. Hoặc không bỏ hẳn, nhưng cứ đổi hướng liên tục. Làm cái này một chút, rồi chuyển sang cái khác. Cũng có người làm rất nhiều, nhưng không đi tới đâu. Bận rộn, nhưng không hiệu quả. Làm, nhưng không thật sự xây được thứ gì rõ ràng. Ngoài ra, khi đã vào khuôn, bạn cũng dễ trở nên cứng nhắc. Làm theo nguyên tắc, nhưng không linh hoạt. Trong khi có những lúc, bạn vẫn cần điều chỉnh một chút để đi đúng hướng hơn.
Đi qua năm số 4, thực ra không có gì quá phức tạp. Chỉ là làm từng việc nhỏ, nhưng làm tới nơi. Lặp lại, kể cả khi không còn hứng. Giữ một nhịp đều, thay vì cố bứt lên rồi lại rơi xuống. Bạn có thể không thấy kết quả ngay. Nhưng mỗi việc bạn làm, giống như một viên gạch. Mỗi ngày từng viên, từng viên một theo đúng vị trí của nó, nếu không sẽ không có gì được xây lên. Và có lẽ điều quan trọng nhất là: đừng chờ có cảm hứng rồi mới làm. Nhiều khi, chính việc làm đều đặn lại tạo ra cảm hứng sau đó.
Năm số 4 không phải là một năm dễ chịu. Nhưng nó là năm khá thật. Là năm mà bạn bắt đầu thấy rõ: mình có thật sự làm được điều mình đã nghĩ, hay không.

